QUÁI THAI

Buồn buồn không biết làm chi, Mới tìm hình ảnh dị kỳ quái thai . Thế mà chúng nó lên ngai, Ác tâm, tàn nhẫn đọa đày lương dân, Mai này dân ị ra phân, Đổ lên nghĩa địa, mộ phần bọn mi. Tao nguyền, tao rủa như ri, Thiên Lôi một búa, Đảng mi đi đời. Âm ti, địa ngục tức...

VÈ VĂN HÓA

  Giang Tran   Nghe vẻ nghe ve Nghe vè văn hóa Miền nam Việt Nam Trước bảy mươi lăm  Một thuở xa xăm Ngập tràn ký ức Gia đình công chức Bảy tám người con   Chu tất lo tròn Ăn học đầy đủ Người dân làm chủ Giáo dục cộng đồng   Trên dưới một lòng Phố phường thị xã Văn...

CHÚNG NÓ ĂN

Hình ảnh: Bộ trưởng công an Tô Lâm ăn bò dát vàng bằng tiền của ai?   Ai giàu bằng ban ngành, bộ trưởng? Ai sang bằng thủ trưởng, đảng viên? Dân tình thất đảo bát điên Có thằng bộ trưởng vung tiền ăn chơi.   Bữa ăn sang nhất trên đời Ăn trên xương máu của người Việt...

TRƯỜNG HẬN CA

Văn Vũ   Hơn thế kỷ Nước Nhà điêu đứng Năm thập niên tàn tạ lòng đau Đổi đời đày tớ quá giàu Trăm triệu ông chủ đau đầu thiếu ăn.   Những chuyện lạ thật là kỳ dị Xây tượng đài nghìn tỷ thi đua Dân đen, đói lạnh bốn mùa Sứ quân mỗi tỉnh, xưng vua loạn quyền .   Chia bộ...

NHỤC

Thái Bá Tân   Hay tin, ông bỏ cả việc đang làm giở ở Sài Gòn, vội vàng bay ra Hà Nội. Vừa đặt va-li xuống nền nhà, ông cao giọng hỏi vợ: “Làm sao mà người ta trả lễ?” “Vì con ông làm công an.” “Công an thì sao mà trả lễ?” “Ông đi mà hỏi người ta ấy.” “Nhưng trước đồng...

Thơ: TÌNH ĐỜI – TÔI GIẬN

TÔI GIẬN   TÌNH ĐỜI TỪ GÓC KHUẤT TÔI THƯƠNG ĐỜI RÁCH NÁT, THÂN PHẬN NGHÈO LÊ LẾT KHẮP QUÊ HƯƠNG. TẬN HOANG SƠ SINH LỰC ĐÃ MẤT DẦN, TA BẤT LỰC GIỮA DÒNG ĐỜI LỐC XOÁY.Tôi giận đời nay lắm kẻ mù Nghe theo vịt + ,  riết rồi ngu Thời đai 5-0 chưa mở mắt Học nhiều kiến tạo...

Mẹ

„Mẹ yêu con và dạy con yêu đất nước mình. Đất chẳng là gì cả, người ta sẽ bỏ đất ra đi, nhưng khi mẹ làm chốn ấy trở thành đất mẹ thì tất cả hóa linh hồn. „  Nguyệt Quỳnh   Văn chương Việt Nam vẫn ví von Mẹ qua hình ảnh cánh cò, tôi thì lại thấy mẹ tôi thật là cánh...

HẬU DUỆ ƠI !

Vũ Văn   Ta còn đây trong tim dòng nhiệt huyết, Còn máu đào đỏ thắm bốn ngàn năm. Là tinh hoa muôn thuở vẫn âm thầm, Truyền sinh lực cho đời đời cường tráng.    Dòng máu ta vẫn muôn đời đỏ thắm, Từ nghìn xưa chảy thấm đất Thăng Long. Muôn đời sau sừng sững giống Lạc...

VĂN CAO – NGƯỜI ĐI DỌC BIỂN (1992)

 Nguyễn Trương Thu Quỳnh “Sau vụ Nhân Văn, anh em “chống đảng” chúng tôi, ngoài mấy người bị án tù 15 năm, tất cả đều bị đi cải tạo lao động trên Tây Bắc. Trong chặng đường đi đày trên tàu hỏa, dù tôi đang đau dạ dày nặng sắp chết vẫn bị điệu đi, mấy lần tôi đã toan...

Bài cũ

Thể loại